Chào mừng đến với Rừng liễu Tiểu thuyết!
🏠 Trang chủ > 📂 Lịch Sử > 📚 CƯNG CHIỀU MÌNH EM
CƯNG CHIỀU MÌNH EM

CƯNG CHIỀU MÌNH EM

Tác giả: Chanh Chua Danh mục: {小说分类名字} Người xem: 114 Yêu thích: 0 Đề cử: 0
114 Tổng lượt xem
1 Lượt xem hôm nay
1 Lượt xem tuần
4 Lượt xem tháng
Đánh giá: 0.0 (0 người đánh giá)
Thẻ:

Giới thiệu truyện

Trong nhà Phó Tư Diễn, đột nhiên có thêm một cô nhóc cần phải chăm sóc.Cô nhóc bé xinh, lúc cười mi mắt cong cong, trên mặt có hai lúm đồng điếu (*) nho nhỏ, vừa thấy đã khiến lòng người thương mến.(*) Má lúm đồng điếu là một dạng khiếm khuyết bẩm sinh xuất hiện ở trên mặt, do rãnh má dính vào phần cơ má tạo nên một vết lõm nhỏ khi cười hoặc nói. Đây là một điểm nhấn nổi bật ở trên gương mặt và tạo ấn tượng cho người ở đối diện mình. Má lúm đồng điếu hiếm có và nó mang yếu tố di truyền là chủ yếu.Vừa xuất hiện, đã cướp toàn bộ dịu dàng và cưng chiều của cuộc đời anh.-Người có tiếng nói ở thành phố S đều biết Phó Tư Diễn nghiêm khắc đến không màng nhân tình trong công việc, không ai dám chọc.Chưa từng nghĩ sau nàyTrước giờ lên lớp nào đó, có người thấy bên ngoài phòng học, giáo sư Phó ôm một cô bé đang tức giận vào ngực, mềm giọng nhỏ tiếng, đáy mắt lộ vẻ cưng chiều.Sau khi vào học một phút anh mới đi vào, đối mặt với các học sinh ngồi nghiêm chỉnh lại đầy vẻ tò mò, anh vừa cởi khuy cài tay áo, đuôi lông mày mang ý cười, giọng nói ôn hòa hiếm có: "Xin lỗi, vừa rồi cô của các em giận dỗi thầy, mới vừa dỗ xong."Mọi người:???-Có tin đồn Phó Tư Diễn có bạn gái, nhưng vẫn không thấy xuất hiện. Tất cả mọi người cười anh “kim ốc tàng kiều”(*).(*) Có một truyền thuyết cực kì nổi tiếng về Trần Hoàng hậu, đó là Kim ốc tàng Kiều (金屋藏嬌), nghĩa là "nhà vàng cất người đẹp". Đây là một câu ngạn ngữ nổi tiếng, được biết đến như một lời định ước của phu quân đối với nguyên phối thê tử, là một trong những câu ngạn ngữ cổ điển nổi tiếng nhất trong văn hóa Trung Quốc.Mãi đến một ngày nào đó, hội bạn bè đến nhà anh làm khách.Mới vào cửa, đã thấy một cô nhóc nhỏ nhắn xinh xắn, mặc váy ngủ xem TV trên sofa.Cô bé thấy có người lạ đến, xấu hổ muốn chạy lên trên lầu, lại bị Phó Tư Diễn bế lên, giọng hơi trầm: "Không đi giày đã chạy loạn gì, hả?"Dung Hoan ôm lấy cổ của anh, chôn đầu vào hõm cổ của anh, giọng nói yêu kiều mềm mại: "Chú Phó..."Anh ôm chặt

Danh sách chương

Mới nhất:
Truyện này chưa có chương nào

Thông tin tác giả

Chanh Chua

Cấp độ: 初入文坛

Trạng thái: 未签约

此作者暂时没有公告!

Thông báo tác giả

此作者暂时没有公告!

{/作者公告}